Tầm Quan Trọng Của Việc Đi Du Lịch Cùng Gia Đình Nhỏ Của Bạn

Tầm Quan Trọng Của Việc Đi Du Lịch Cùng Gia Đình Nhỏ Của Bạn

Những chuyến đi với gia đình nhỏ: Ký ức quý giá bên những đứa trẻ lớn quá nhanh

Con gái 13 tuổi của tôi đã gửi bưu thiếp về nhà khi cả gia đình chúng tôi còn đang ở Đà Lạt trong chuyến du lịch gần đây. Khoảng một tuần sau, tấm thiệp đến nơi, và những dòng chữ đầy yêu thương của con khiến tôi rưng rưng xúc động.

“Dù chỉ còn hai ngày nữa để khám phá, con thật sự biết ơn vì mọi trải nghiệm cùng cả nhà trong chuyến đi này,” con bé viết. “Con vui vì chúng ta đã cùng nhau phiêu lưu.”

Chỉ vậy thôi. Không cần thêm lời nào. Luận điểm đã được chứng minh: những chuyến đi như vậy thật sự đáng giá.

Con gái út của chúng tôi sắp bước sang tuổi 11. Trong suốt 11 năm qua, gia đình bốn người chúng tôi chưa từng có một kỳ nghỉ “đúng nghĩa” đến nơi hoàn toàn mới. Đúng, chúng tôi đã về quê ở Quảng Nam, nhưng đó là hành trình quen thuộc – có khi đi cùng đại gia đình, có khi không.

Chúng tôi cũng từng có những chuyến đi vui vẻ cùng ông bà, cô chú, và anh chị em họ đến Hạ Long, Phú Quốc hay Sa Pa. Và tất nhiên, gần ba năm đại dịch đã làm gián đoạn nhiều kế hoạch.

Nhưng chuyến đi dài ngày đến Đà Lạt lần này là lần đầu tiên gia đình nhỏ của chúng tôi thực sự khám phá những điều mới mẻ cùng nhau. Và chúng tôi nhận ra: Tất cả là để tạo ra ký ức bên những đứa trẻ.

Chúng lớn quá nhanh

Tôi đã nói rằng con út sắp bước sang tuổi 11. Hai tháng sau, con lớn sẽ tròn 14 tuổi. Giống như hầu hết các bậc cha mẹ, tôi tự hỏi thời gian đã trôi đi đâu mất. Nhưng tôi cũng nhận ra đây là giai đoạn tuyệt vời để cùng bọn trẻ đi du lịch.

Ở tuổi này, tôi hy vọng các con sẽ nhớ kỳ nghỉ này – không chỉ qua những bức ảnh mà còn bằng những ký ức sâu đậm. Chúng sẽ nhớ những đám sương mù buổi sáng ở hồ Xuân Hương và những cây hoa dã quỳ nở rực bên đồi. Chúng sẽ nhớ cảm giác thích thú khi trượt máng ở thác Datanla hay chuyến cắm trại bên hồ Tuyền Lâm. Và chúng sẽ nhớ điệu cười của bố khi thử đặc sản nem nướng Đà Lạt lần đầu tiên.

Giờ đây, chúng có thể làm những điều mà trước đây chưa từng thử: trekking nhẹ trên đồi chè Cầu Đất, ăn thử lẩu gà lá é cay xè, hay tự mình chọn vài quán cà phê xinh xắn để gia đình ghé chơi. Chúng tôi có thể đi gọn nhẹ hơn, thử nghiệm nhiều điều mới lạ hơn, và (phần lớn thời gian) chúng cũng tỏ ra linh hoạt, dễ thích nghi.

Các con còn tham gia cả khâu lập kế hoạch cho chuyến đi. Con lớn đề xuất thuê xe đạp đôi đạp quanh hồ, con út thì năn nỉ đi vườn dâu để tự tay hái. Chúng tôi đã làm cả hai.

Nhưng trong những khoảnh khắc khác, chúng vẫn là những cô bé nhỏ bé của chúng tôi. Cả hai nắm tay chúng tôi khi chen chúc trong chợ đêm Đà Lạt, khi đi qua cây cầu treo ở thác Pongour. Chúng nắm tay bố mẹ khi đi dạo trong cái lạnh se se buổi tối quanh homestay. Tôi không nhớ lần gần nhất các con chủ động nắm tay bố mẹ là khi nào.

Đó là những ký ức mà tôi sẽ trân trọng mãi mãi. Và chắc chắn rồi, tôi sẽ nhắc lại với chúng trong lần tới khi tôi đưa tay ra và chúng… ngại ngùng né tránh.

Cùng nhau trải nghiệm những điều mới

Đi đến những nơi mới và cùng nhau thử những điều lần đầu tiên cũng giúp gắn kết gia đình. Chồng tôi từng đến Đà Lạt khi còn nhỏ, còn tôi và hai con thì chưa từng đặt chân tới.

Chúng tôi cùng nhau học cách cưỡi ngựa dọc quanh Thung lũng Tình Yêu, cùng tham gia lớp làm gốm ở Làng Gốm Bát Tràng (trên đường về Hà Nội). Chúng tôi cười nghiêng ngả khi cả gia đình mặc áo mưa đi xe máy giữa cơn mưa bất chợt trên đèo Prenn, và cùng xuýt xoa khi ngắm nhìn những cánh đồng hoa cẩm tú cầu nở rộ.

Một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất là khi cả nhà tham gia lớp học làm chocolate ở một nông trại cacao ở Bến Tre (trong một chuyến đi khác). Những nụ cười trên khuôn mặt các con khi tự tay nặn những viên chocolate đầu tiên – priceless.

Du lịch cùng đại gia đình cũng quan trọng

Đừng hiểu lầm: chúng tôi cũng yêu thích những chuyến đi với ông bà, cô chú, và anh chị em họ. Những chuyến đi ấy giúp con cái gắn bó với ông bà, được nghe lại những câu chuyện ngày xưa, và cùng nhau tạo ra những truyền thống mới.

Bố mẹ tôi từng không mấy hào hứng với việc chen chúc trong các khu vui chơi, nhưng khi thấy các cháu cười đùa trong VinWonders Phú Quốc, họ bảo: “Những ký ức này sẽ theo các con suốt đời.”

Các con gái tôi cũng rất yêu quý hai đứa cháu họ. Khi ở bên nhau, chúng cứ ríu rít cả ngày như những người bạn thân. Với chúng, những kỳ nghỉ đại gia đình chẳng khác nào một buổi “cắm trại ngủ lại” dài ngày.

Tôi lớn lên với những chuyến đi cùng gia đình nhỏ của mình: những ngày hè ở Cửa Lò, chuyến đi cắm trại trên núi Ba Vì, hay lần đầu đến Hội An. Đó là những ký ức cốt lõi mà tôi luôn giữ bên mình. Giờ đây, tôi chỉ mong muốn tiếp tục tạo ra những ký ức đáng nhớ như vậy với gia đình nhỏ của mình – để sau này, khi các con lớn lên, những hình ảnh ấy vẫn hiện về trong tâm trí chúng cùng một nụ cười.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *