Tôi Đã Giảm Cân Nhiều Trong Thai Kỳ Do Chứng Nghén Nặng (Hyperemesis Gravidarum)

Tôi Đã Giảm Cân Nhiều Trong Thai Kỳ Do Chứng Nghén Nặng (Hyperemesis Gravidarum)

Trong cả hai lần mang thai, tôi đều mắc phải Hyperemesis Gravidarum (HG) – cùng một chứng bệnh mà Công nương Kate Middleton và diễn viên hài Amy Schumer từng trải qua. Đó là những khoảnh khắc ám ảnh nhất trong đời tôi.

63 pound (khoảng 28,5 kg) – đó là tổng số cân tôi sụt trong hai lần mang thai. Lần đầu giảm 41 pound (18,5 kg), lần hai giảm 22 pound (10 kg). Dù nhận được nhiều lời khen ngợi vì “giữ dáng” khi mang bầu, sự thật là việc giảm cân này hoàn toàn không chủ đích hay lành mạnh. Tôi bị HG, một chứng bệnh ảnh hưởng đến 3% thai phụ, gây buồn nôn và nôn ói dữ dội, mất nước, kiệt sức và sụt cân trầm trọng.

Khi biết mình mang thai lần hai, tôi hoảng sợ vì HG có nguy cơ tái phát cao. Sau lần đầu vật lộn với HG và sụt cân kinh khủng, tôi không chắc mình có thể chịu đựng thêm lần nữa. Hàng loạt câu hỏi hiện lên: “Làm sao tôi chăm sóc con gái nhỏ? Mình có đủ sức không? Nếu lần này nặng hơn và em bé không giữ được thì sao?”

Tôi hít thở sâu, chuẩn bị tinh thần cho điều tồi tệ nhất nhưng cố giữ suy nghĩ tích cực. Khi thông báo với chồng, anh ấy cũng trải qua cảm xúc tương tự, nhưng vẫn nở nụ cười gượng và động viên tôi.

Điều Có Thể Bạn Chưa Biết Về Hyperemesis Gravidarum

Giờ đây, tôi và chồng tự hào là cha mẹ của hai đứa trẻ khỏe mạnh (3 tuổi và 1 tuổi), không bị ảnh hưởng bởi việc tôi sụt cân hay suy dinh dưỡng. Nhưng nói thẳng ra: hai lần mang thai đó là những trải nghiệm kinh hoàng nhất đời tôi.

Sự Thật Về Hyperemesis Gravidarum

HG nghiêm trọng hơn nhiều so với ốm nghén thông thường. Tôi buồn nôn liên tục từ sáng đến đêm, chỉ nghĩ đến đồ ăn hay một ngụm nước cũng khiến tôi nôn. Những ngày tồi tệ nhất, thở sâu cũng kích thích cơn buồn nôn dữ dội không thể kiểm soát. Dù bụng trống rỗng, tôi vẫn cảm thấy cồn cào đòi ăn, nhưng không thể nuốt nổi thứ gì.

Nhiều hôm, chồng đi làm về thấy tôi nằm liệt giường, chỉ đủ sức bò vào nhà vệ sinh để nôn 20-30 phút/lần.

Tắm vòi sen khiến tôi choáng váng, còn ngâm bồn như vật lộn với sóng biển. Ngay cả việc giơ tay chải tóc hay đánh răng cũng là quá sức.

Lần mang thai đầu, tôi phải nhập viện nhiều đêm để truyền dịch. Do mất nước nặng, y tá phải rất lâu mới tìm được tĩnh mạch để đặt IV.

Tôi Đã Liều Mình Đối Mặt HG Lần Nữa Để Có Em Bé Thứ Hai

May mắn, tôi gặp được bác sĩ sản khoa hiểu rõ về HG và biết cách điều trị. Nhưng nhiều y tá và bác sĩ khác trong phòng cấp cứu lại thiếu kiến thức. Một lần, y tá nói với tôi: “Ai chả ốm nghén, có gì đâu mà lo?” Lần khác, bác sĩ khuyên tôi đeo vòng tay bấm huyệt và ăn bánh quy giòn – những cách hoàn toàn vô dụng với HG.

HG không chỉ ảnh hưởng thể chất mà còn tàn phá tinh thần. Nghiên cứu chỉ ra rằng trầm cảm, lo âu và rối loạn stress sau sang chấn (PTSS) là những biến chứng có thể xảy ra. Dù không gặp phải, tôi cảm nhận rõ sự cô lập xã hội trong lần mang thai đầu.

Tôi phải nghỉ việc khi thai 20 tuần, trước đó cũng vắng mặt rất nhiều. Bạn bè và người thân cho rằng tôi “làm quá”, thậm chí có người nói: “Cô chỉ muốn giống Kate Middleton thôi, đừng than vãn nữa!” Khi tôi không trả lời điện thoại hay tin nhắn vì kiệt sức, một số người cắt đứt liên lạc.

Đối Mặt Với Biến Chứng Kéo Dài

Hơn một năm sau khi sinh con thứ hai, tôi vẫn nhạy cảm với mùi và thường xuyên nôn không rõ nguyên nhân. Nhưng so với lần mang thai hai, đó chẳng là gì.

Theo lời khuyên của bác sĩ, tôi dùng thuốc sớm trong lần mang thai thứ hai. Các loại thuốc phổ biến cho HG bao gồm:

  • Diclegis (được FDA chấp thuận cho thai phụ),
  • Zofran và Reglan (có thể gây táo bón nặng).

Khi kết hợp với hormone thai kỳ, mất nước và chế độ ăn ít chất xơ (hoặc nhịn đói), táo bón trở thành mãn tính và dẫn đến bệnh trĩ. Trường hợp của tôi cực kỳ nghiêm trọng.

Sau nhiều lần nhập viện và 15 sinh viên y khoa đến xem “ca hiếm”, tôi được chuyển đến khoa đại trực tràng để phẫu thuật. Do không thể gây mê toàn thân (nguy hiểm cho thai nhi), tôi chỉ được gây tê tủy sống và tê liệt nửa dưới cơ thể.

Khi thuốc tê hết tác dụng, cơn đau kinh hoàng ập đến. Tôi nằm viện 4 ngày, được truyền dịch, thuốc chống nôn và giảm đau mạnh. Phải mất 6 tuần để hồi phục hoàn toàn.

Tìm Được Bác Sĩ Phù Hợp

Tôi nhận ra dấu hiệu HG sớm nhờ mẹ từng mắc bệnh này. Bác sĩ gia đình kê Diclegis và giới thiệu tôi đến bác sĩ sản khoa – người đã cứu tôi trong cuộc chiến chống HG. Bà ấy đề xuất Zofran, nghỉ ngơi tại giường và ăn bất cứ thứ gì tôi có thể chịu được. Bà không bao giờ phán xét, luôn thành thật về nguy cơ mất cân bằng điện giải, suy thận và ảnh hưởng đến em bé, nhưng cũng giúp tôi bình tĩnh đối mặt.

Đáng buồn, nhiều thai phụ khác không gặp được bác sĩ tận tâm như vậy. Nếu bạn bị HG hoặc nghi ngờ mắc bệnh mà không hài lòng với cách điều trị hiện tại, hãy tham khảo danh sách bác sĩ am hiểu HG từ HER Foundation – tổ chức nâng cao nhận thức và hỗ trợ bệnh nhân HG.

HG không phải là “ốm nghén bình thường”, và những ai trải qua nó xứng đáng được thấu hiểu và giúp đỡ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *